Ai từng qua Đà Lạt đều mang cảm giác lưu luyến khi rời xa, nhưng đề cập đang ngoại tình với thành phố mơ màng đấy, thì chỉ với nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên.
>>>Xem thêm: tour du lich da lat 4 ngay 3 dem
Tập tản văn mang Đà Lạt ai cũng là lữ khách (NXB Trẻ, tháng 12/2014) của anh tràn trề sắc thái tình yêu trong trẻo, hồn nhiên.
Người đàn ông giữa "bụi mờ thiên lý"
Mỗi lần ngồi bên nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên trong quán cà phê quen thuộc, uống ly cà phê lạnh, nghe bản nhạc vu vơ buồn, lại thấy anh như đang đi lạc vào cõi nhớ hoang sơ nào đó.
Đôi lúc, nhìn cơ thể anh dần co lại vì tinh thần đang hoang hoải, ánh mắt nhìn xa xa, xuyên qua lớp cửa kính, dõi theo mấy cành cây la đà trong gió sớm để hắt tiếng thở dài, là biết anh lại thèm rời khỏi thành phố đông người, vào một hành trình kiếm tìm mới.
Nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên
Cuộc đời anh, từ lúc tôi biết, gắn ngay tắp lự sở hữu các chuyến đi. Lang thang nhiều nơi rộng rãi chốn, chụp hình và ghi nhớ bằng bao lần ngồi tốc ký ven đường. Chưa kịp rời chốn đi, lòng đã thấy da diết nhớ. Cảm giác lắm khi anh đam mê cảnh hơn yêu người.
>>>Tin tức: tour du lich da lat 3 ngay 2 dem
Tôi vẫn dõi theo mỗi cung đường anh qua trên tờ báo mà anh đang làm việc, các tấm hình sao nhói lên các cô đơn của một dòng cây nằm xa giữa không gian thung lũng, hay một ngôi nhà lẻ loi trên triền đồi.
Trên nẻo thiên lý lấm bụi đường, đọng trong tôi là hình ảnh người đàn ông bé nhỏ mặc bộ quần áo bạc, trên vai đeo cái ba lô sờn mép, cứ thong thả đi từng bước, ngắm nhìn, thu vén từng khía cạnh cảnh vật vào não bộ, mà sung sướng vì đang được sống thực, sống giao hòa sở hữu thiên nhiên.
Tôi biết nhiều người yêu Đà Lạt, nhưng ít ai trong điên cuồng miên man như nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên. Đang ngồi trong một quán giữa quận 7, TP.HCM, anh chỉ tôi thấy dòng sự giống của nơi này có một góc Đà Lạt, để sáng sáng sắm nơi đây đọc sách. Dù cố căng mắt ra, tôi vẫn chẳng thấy liên quan gì, ko kể khoảng diện tích rộng và thoáng, đủ để gió vờn lên mấy mẫu lá phơi sương lăn lóc trên vỉa hè.
Nỗi niềm ấy quá sâu nặng, khiến cho tôi tưởng anh chôn mình giữa phố mà lâu quá chưa trở về, nhưng ko, anh vẫn thu xếp để có thể đi, chìm mình vào những con đường lan ven triền đồi chạy dọc theo miền khói sương. Nhưng sự ngăn trở chỉ thời gian ngắn đủ làm cho hồn anh tái tê thương nghĩ.
Bìa cuốn sách có Đà Lạt ai cũng là lữu khách
Lãng mạn da diết đầy u uẩn
với Đà Lạt ai cũng là lữ khách gồm 23 tản văn, được Nguyễn Vĩnh Nguyên ghi chép trong suốt 15 năm qua. Từng có 5 năm sống ở Đà Lạt, và như anh nói, tìm mọi cách để neo lại thành phố đấy. Nhưng rồi đến khi anh vẫn cần chia tay sở hữu căn gác xép, nhờ ẩm mốc mà nhận ra khá thở mang màu xanh rêu, với băng cát xét đắm chìm tình khúc Lê Uyên Phương, có mối tình ko lời sở hữu một cô gái ko tên, như bước ra từ tiểu thuyết của Haruki Murakami. Và từ đấy, anh biết bản thân không thuộc về nơi nào cả.
Còn Đà Lạt trong Nguyễn Vĩnh Nguyên là "những chiều nắng lạnh, trời khô và hai bên đường, hoa quỳ nở rộn ràng" (T45), hay người đàn bà khuyết tật ngồi đan len bên cửa sổ, "trong căn nhà gỗ vô cùng nhỏ ở thị tứ Dran buồn hiu hắt" (T46), hoặc "một bóng chim ngơ ngác đậu vào song thép lạnh trên vòm tháp chuông" (T107)…
Viết về tình yêu phải trong cuốn sách nhỏ mỏng mà nặng trĩu từng chữ này, dễ bắt gặp 1 nhà văn Nguyễn Vĩnh Nguyên rất thực sở hữu con người bên trong lãng mạn da diết đầy u uẩn. Đọc để thấy con người bên trong hiện ra rõ ràng cộng sự phong lưu trữ tình của 1 linh hồn tự do phóng khoáng, không biên độ giới hạn cho cảm xúc.
>>>Dịch vụ: tour du lich da lat






0 nhận xét:
Đăng nhận xét